40 tuổi rồi, chưa bao giờ tôi quên được cái mùi ngai ngái của cái sân gạch đầy rêu lẫn mùi bồ kết thơm nức mẹ dội lên đầu. Nó quện lại nhau thành cái gì xưa cũ khó phai, kỷ niệm của những ngày gian khó nhưng không vội vã, mọi thứ trôi rất chậm, đủ để ta lắng nghe và cảm nhận kĩ từng tiếng thời gian tí tách quanh mình <3